Xuất khẩu Lao động tại Phú Thọ – Đa số người dân ở xã Vĩnh Lại huyện Lâm Thao, tỉnh Phú Thọ đi xuất khẩu lao động đều thắt chặt những sinh hoạt giải trí riêng tư với mong muốn thoát nghèo. Họ chỉ đi từ nơi ở ra đến chỗ làm, có vui chơi cũng gói gọn trong một nhóm đồng hương, tiết kiệm chi phí hết mức. Hơn ai hết, họ hiểu được giá trị của đồng tiền…
Đa số người dân ở xã Vĩnh Lại huyện Lâm Thao, tỉnh Phú Thọ đi xuat khau lao dong Nhat Ban đều thắt chặt những sinh hoạt giải trí riêng tư với mong muốn thoát nghèo. Họ chỉ đi từ nơi ở ra đến chỗ làm, có vui chơi cũng gói gọn trong một nhóm đồng hương, tiết kiệm chi phí hết mức. Hơn ai hết, họ hiểu được giá trị của đồng tiền…
Làng chỉ có người già và trẻ nhỏ
Ở ngôi làng có nhiều người đi xuất khẩu lao động như ở xã Vĩnh Lại đi đến đâu cũng bắt gặp những ngôi nhà hoàng tráng, nhưng bên trong nhiều khi chỉ có người già và trẻ nhỏ. Thanh niên trong xã khi đã tốt nghiệp phổ thông nếu không thi đỗ đại học, sẽ đi học nghề rồi lối bước xuất khẩu lao động . Vậy nên đi từ đầu đến cuối xã, chỉ gặp toàn người già, trẻ nhỏ, hiếm lắm mới thấy bóng dáng của thanh niên.
Điều này đồng nghĩa với việc các gia đình nhiều năm không có đầy đủ thành viên. Nói về điều đó, ông Chủ tịch xã chia sẻ, sở dĩ xã nhiều người có cơ hội được đi xuất khẩu lao động là do người dân chăm chỉ, tu chí làm ăn. Khi hết hạn hợp đồng thì chấp hành đúng theo luật lệ, không ở lại bất hợp pháp, vì vậy tạo thành “thương hiệu” được người nước ngoài tin cậy, tiếp tục trao cơ hội.
Một lý do nữa, hiện nay để xuất ngoại, trung bình một người phải chi phí khoảng 6.000- 7.000 USD, gồm chi phí phát sinh, tiền môi giới ngoài số tiền Bộ Lao động- Thương binh và Xã hội qui định. Đây là một số tiền khổng lồ với người làm nghề nông. Tuy nhiên, vì là xã có số lượng người đi xuất ngoại nhiều, gửi tiền về nhiều, nên ngoài ngân hàng thì gia đình nọ có thể cho gia đình kia vay, tạo điều kiện thuận lợi cho những gia đình có nhu cầu thoát nghèo.
Là một xã giàu lên rất nhanh nhờ việc người dân đi xuất khẩu lao động nhưng không phải không có hệ lụy. Bởi nhiều gia đình cả bố mẹ đều ở nước ngoài, con cái phó mặc cho ông bà, thiếu người giáo dục kèm cặp. Hơn nữa, sẵn tiền bố mẹ gửi đều đặn về hàng tháng, nhiều đứa con có tư tưởng chơi bời hư hỏng.
Cũng có nhiều thanh niên đi xuất khẩu lao động từ khi còn quá trẻ, sang nước sở tại lại mải chơi không chịu làm việc, dần dà sa đà vào các tệ nạn xã hội. Điều này dẫn đến việc người sử dụng lao động ở nước sở tại chấm dứt hợp đồng sớm, bị trục xuất về nước. Như vậy đồng nghĩa với việc không trả được nợ, nhiều gia đình rơi vào hoàn cảnh bế tắc.
Một hệ lụy khác, những người đi xuất khẩu lao động đến lúc trở về, việc tái hòa nhập cộng đồng rất khó khăn. Bởi họ đã quen với công sức bỏ ra có thu nhập cao, không quen với việc đồng áng đầu tắt mặt tối mà không đủ sống tại quê hương. Một bộ phận nhỏ những thanh niên này trở thành người lông bông không việc làm tại chính quê hương của họ.
Nguy cơ “tuyệt chủng” nghề nông
Một người dân cho biết, mỗi tháng thu nhập trung bình của anh ở bên Hàn Quốc hơn 1.000 USD, mà tiền ăn uống, sinh hoạt lại còn dễ chịu hơn ở Việt Nam.
Một ví dụ đơn giản để thấy sự chênh lệch là giá một chục trứng bên đó chưa đến 20.000 đồng, mà ở quê anh giá cao hơn gấp rưỡi.
“Làm ruộng cả năm trời vất vả không bằng thu nhập một tháng thế thì có chăm chỉ đến đâu đi nữa cũng chỉ đủ ăn, lấy đâu tiền tính chuyện làm giàu, xây biệt thự? Vậy thì ai còn khí thế muốn làm ruộng, làm bao giờ cho hết đói, hết khổ?”, người này đặt câu hỏi.
Advertisement